Monday, 28/09/2020 - 16:58|
Chào mừng bạn đến với cổng thông tin điện tử của Trường TH Ân Hữu

[Bài dự thi] Trường Tôi - Tản văn

TRƯỜNG TÔI !

Hai mươi ba năm công tác và giảng dạy dưới mái trường mến yêu, trường TH Ân Hữu. Ấy vậy mà giờ đây tôi mới có dịp ngồi ôn lại những kỷ niệm đã qua.

            Năm 1995, tôi tốt nghiệp trung học sư phạm – Trường THSP Bình Định nay là trường Cao đẳng sư phạm Bình Định, tôi được phòng GD&ĐT Hoài Ân phân công về công tác tại trường TH Ân Hữu. Lúc đó, trường này mới thành lập được 3 năm (thành lập năm 1992) và được tách ra từ trường phổ thông cấp I, II Ân Hữu. Tất cả còn ngổn ngang, hầu như cơ sở vật chất không có gì. Trường có 4 điểm trường với mấy dãy phòng học cấp 4, nền, tường bong tróc, bụi mù mịt bám lên các dãy bàn ghế gỗ xiêu vẹo. Thư viện “nói đúng hơn là kho sách” nghèo nàn với mấy quyển sách được Nhà nước tài trợ cho học sinh miền núi, sách tham khảo, tư liệu đều thiếu một cách trầm trọng… Nếu “giàu có” thì phải nói đó là rừng. Rừng bạt ngàn, rừng ôm ấp các dãy trường, nhất là các điểm lẽ nằm heo hút trên các sườn đồi xung quanh là rừng cây. Rồi còn gì nữa? Tiếng ve, tiếng chim kêu và tiếng gió thổi lúc rì rào như một lời thủ thỉ, lúc gào rú giận dữ như muốn trút bỏ mọi nỗi niềm, chấp nhận đua với thời gian, không bao giờ chịu dừng. Nhưng điều đó không hề ngăn cản được sự nhiệt tình. Quên tất cả, kể cả nỗi buồn, lăn vào mà làm, lăn vào mà để thể hiện khả năng của mình, không hề có một lời thở than, cũng không hề có sự so đo, tị nạnh.

          Giờ ngồi nghĩ lại, chính mình cũng không hiểu, lúc đó lấy nghị lực đâu để làm việc một cách nhiệt thành đến thế! Chỉ có thể giải nghĩa, đó là sự nhiệt thành của tuổi thanh niên. Mà nhiệt thành của thanh niên bao giờ cũng ngây thơ, vô tư, trong sáng. Cũng chính điều đó, xây cho mình một ấn tượng, một hoài niệm, dẫu có đi muôn nẻo cũng không thể quên. Trước hết là tình cảm thầy, trò. Lớp học sinh đầu tiên mà mình làm chủ nhiệm là những em học sinh ở thôn Phú Văn nay là Phú Văn 1 và Phú Văn 2. Vùng Phú Văn là điểm trường xa nhất của trường, học sinh ở vùng này là con em của các vùng miền đến định cư theo diện kinh tế mới. Là những con em có gia đình khó khăn về kinh tế, đến trường là một cố gắng lớn đối với các em. Mình cũng ở hoàn cảnh tương tự như các em, xa quê, xa gia đình lên bám trụ ở mảnh đất này. Khu trọ của giáo viên là một dãy nhà cấp 4 cũ nát của một xí nghiệp cà phê - ca cao bỏ hoang. Cũng phải nói thêm rằng, thời điểm năm 1995, là thời điểm khó về kinh tế, nhìn đâu cũng thấy thiếu, thiếu điện, thiếu nước, thiếu gạo, lúc nào cũng có cảm giác đói. Hình như điều đó cũng làm cho con người tựa vào nhau để vượt qua sự nhọc nhằn, khốn khó. Không thể quên được những giờ giải lao thầy và trò trồng rau muống, rau lang để cố cải thiện bữa ăn. Gạo, mắm không có, phụ huynh học sinh thương tình khi thì đem cho gạo, khi thì cho bánh tráng, nải chuối, khoai mì, khoai lang... Điều khoả lấp nhọc nhằn, quên những cơn đói hành hạ, nỗi nhớ nhà là tiếng hát, tiếng cười, tiếng đọc bài của các em vang lên khắp núi rừng, vang vọng vào các vách đá. Làm sao quên những buổi tối thầy và trò quây quần bên chiếc đèn dầu leo lét để hướng dẫn các em học nhóm, học bài vào buổi tối. Giờ tìm đâu ra những tình cảm ấy.

          Cứ thế…

          Năm tháng đi qua, kỉ niệm chất chồng, vui buồn lẫn lộn. Bỏ rơi, đánh mất, tìm lại, nhặt về…như một câu thơ mà có lần người bạn thân đã viết tặng tôi:

Có chi như thể ngày xưa.

Đánh rơi kỉ niệm vẫn chưa nhặt về.

Thương em vấp một câu thề.

Sông dù cạn cũng tái tê lòng thuyền”.

           Cũng chẳng biết tôi có vấp một câu thề nào không, nhưng nghe như có chút gì khắc khoải, bâng khuâng, miên man, chợt nhớ… của một thời đi dạy cho đến hôm nay, tôi vẫn đứng lại trong ngôi trường TH Ân Hữu thân yêu này, trên sân trường mà hằng ngày tôi vẫn nhìn các em đùa vui sau giờ học tập. Lúc đó, tôi lại bắt gặp hình ảnh của mình ngày xửa, ngày xưa…

Các em vui chơi sau những tiết học

         Mà thôi, nhắc lại làm gì. Quá khứ nào chẳng đẹp chẳng thơ, chẳng vui chẳng buồn. Chỉ biết hôm nay đây tôi vẫn còn ở lại ngôi trường dấu yêu quý mến này cùng anh em bè bạn và những lớp lớp học sinh đã đi qua như tôi cũng đã từng đi qua. Nếu gọi là dừng chân, sao tôi lại ở nơi này? Biết đâu đó cũng là một chút… duyên còn lại trong cuộc đời dạy học lắm chuyện vui buồn nhưng cũng không bao giờ quên được. Mai đây, dù có như thế nào đi nữa, tôi vẫn không quên những gì tôi đang nhớ, đã nhớ, rất nhớ về một thời đã xa! 

                                                                                                  Thầy Bùi Duy Vũ - TPT Trường TH Ân Hữu.

                                                                                                                                                     

 

Bài tin liên quan
Tin đọc nhiều
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 2
Hôm qua : 1
Tháng 09 : 94
Năm 2020 : 2.120